Chia sẻ

Tình Nguyện Viên & Phụ Huynh

Rồi ngày đó cũng đến, ngày con tốt nghiệp chương trình với ta, để đến những người bạn lớn mới của mình. Vậy là đã tròn 2 năm, ngày hai đứa, là ta và con, làm bạn với nhau. Con thay đổi cuộc đời ta cũng chính từ những ngày đó. Ta đã được con trao cơ hội.

Con dễ thương, tình cảm, thông minh, hiền lành và nhiều năng lượng như một cục pin con thỏ.

Con dũng cảm. Hai năm, ta được ở cạnh cùng con trong những lần con đau ốm, thương tích, ta thấy con mạnh mẽ và gan dạ. Có vết thương của con rất đau, nhưng ta không thấy con khóc, con vẫn tiếp tục chơi và học tập.

Sau mỗi giờ chơi, ta đều dành ra mươi mười lăm phút để ngồi lưu lại những cố gắng nỗ lực cũng như cảm xúc của con ngày hôm đó. Hôm nay, những thời khắc cuối cùng của năm cũ, ta sẽ dành để viết cho con, những điều mà ta – người học trò của con – đã nhận được qua 2 năm ấy:

Khoảng thời gian được làm việc cùng con là lúc ta lại một lần nữa sống hết sức mình, của những ý tưởng đến và làm, đến và làm. Cảm tưởng như không có gì là không thể. Sự tự do. Tự do trong suy nghĩ và trong chính cơ thể của mình.

Ta không phán xét nhiều nữa, ta biết chấp nhận cá tính, vẻ đẹp khác nhau ở mỗi người.

Bước qua mọi thứ, làm lại, một phần chính là sự tôi rèn, của việc bước vào phòng chơi cùng con là ta tạm gác lại muộn phiền trước đó.

Ta học ở con cách tự chăm sóc cho bản thân mình tốt hơn. Từ những quan sát cách con vẫn hay làm để đối phó với những quá tải về hệ thống giác quan, hay những vấn đề sức khoẻ khác của con.

Đến với con là ta trở về với ước mơ ta thuở bé: với đồ chơi. Ta say mê làm đồ chơi và chia sẻ món đồ chơi đó với con. Cái cảm giác đó thật khó diễn tả. Con ngắm nghía, lao vào chơi với nó, làm ta cảm thấy “wao, mình chế ra mấy thứ cũng được đấy chứ nhỉ” mình được trân trọng biết bao nhiêu. Niềm vui khi được chơi, tìm kiếm các loại đồ chơi, tìm hiểu về nó, với ta đó là hạnh phúc.

Ta cảm nhận nhiều hơn, về điều gì là quan trọng, khi ở với con những ngày con nhiều cảm xúc mạnh mẽ. Khi mà cậu bé trong con trổi lên phần bướng bỉnh của nó làm ta phát điên lên được. Những mục tiêu khi đó chẳng còn gì quan trọng nữa. Chúng ta quay trở lại với việc bảo vệ niềm tin, tình yêu thương mà chúng ta dành cho nhau.

Trong phòng chơi, ta cảm ơn, ăn mừng với những biểu hiện của sự quan tâm của con dành cho ta, khi con chú ý đến ta, nhìn ta, nói chuyện với ta, nhẹ nhàng, ôm ta. Nó giúp ta biết trân trọng hơn, biết ơn với những cảm xúc tuyệt đẹp mà con người chúng ta vẫn dành cho nhau,đơn giản mà sâu sắc.

Con chỉ ta cách thấy được vẻ đẹp của thế giới xung quanh. Vì ta là người lớn, nên ta vội quá. Vạn vật xung quanh đẹp lắm mà ta có biết đâu, ta chỉ chạy mải miết. Xem cái cách con nhìn ngắm mọi thứ, ta thấy thế giới của con đẹp hơn thế giới của ta, vì ta chưa từng nhìn ngắm điều gì đến như thế. Với con nó đẹp đến từng mẩu nhỏ.

Con truyền cảm hứng cho ta về một cuộc sống trọn vẹn với từng khoảng khắc, vui, chơi mọi lúc.

Ta cười nhiều hơn, nụ cười phóng khoáng và sảng khoái hơn xưa.

Ta biết tin vào những điều tốt đẹp nhiều hơn ( khi ta tin ta sẽ nhìn được điều đó qua các hành động của con, ko tin thì mãi ta ko thấy được).

Con là người thầy tuyệt vời nhất mà trong cuộc đời ta may mắn được gặp. Trước thềm năm mới, gửi đến con một lời CẢM ƠN sâu sắc. Ta yêu con!

Tình nguyện viên: Nguyễn Thị Kim Vân