Sức mạnh của niềm tin

“Lorenzo được 5 tuổi khi tôi lần đầu tiên gặp cậu bé. Gia đình đã đưa cậu bé đến Trung tâm Điều trị Tự kỷ Mỹ của chúng tôi từ nước Ý. Bởi vì mẹ cậu nói giọng Ý, nên chúng tôi có một phiên dịch viên thường ngồi ở góc phòng chơi, để dịch những gì tôi và cậu bé nói với nhau. Làm việc với các gia đình đến từ nhiều nước khác nhau trên thế giới nên tôi cũng làm việc với nhiều phiên dịch viên khác nhau, và những đứa trẻ thông minh của chúng ta học những ngữ điệu rất là nhanh.

Lorenzo có bốn con ếch nhồi bông bằng lông màu xanh lá cây, cậu bé rất yêu những con ếch đó và mang nó đến bất kỳ nơi nào cậu đi qua. Khi mà chúng tôi đã gắn bó và có kết nối với nhau, chúng tôi chơi một trò mà tôi gọi là “Nhảy, ếch, nhảy”. Tôi xây một bức tường bằng những khối gỗ và cho con ếch lên đỉnh của bức tường rồi nói “Nhảy, ếch, nhảy”, sau đó làm cho con ếch nhảy xuống khỏi bức tường lên không trung rồi lộn nhào. Lorenzo rất thích trò này. Cậu bé cười ầm ĩ rồi chạy đi nhặt ếch đem về cho tôi để tôi đặt chúng lên bức tường rồi làm cho chúng nhảy xuống lần nữa. Khi mà cậu ấy rất rõ ràng là có động lực nhìn những con ếch nhảy, tôi biết đó là cơ hội tuyệt vời để yêu cầu cậu bé nói. Trước khi cho con ếch nhảy xuống, tôi dừng lại và yêu cầu cậu bé nói “Nhảy”. Khi tôi làm vậy, người phiên dịch dừng việc dịch lại và lắc đầu, và phát khẩu hình miệng “Cậu bé không nói được”. Tôi cười với cô ấy và nói: “Chà, tôi tin là cậu ấy có khả năng học nói, chúng ta cùng nhìn xem nhé!” Và rồi tôi yêu cầu cô ấy dịch những gì tôi nói bằng mọi cách. Cô ấy đã làm thế. Lorenzo nhìn tôi lần nữa, nhưng không nói gì. Với một sự mong đợi đầy hào hứng, tôi yêu cầu cậu bé lần nữa, và với người phiên dịch nhìn tôi, giơ tay cô ấy lên như kiểu tôi không thể có được cái gì, và nói lần nữa: “Nhìn đi, cậu ấy không thể nói”.

Một giây sau đó Lorenzo nói rất rõ ràng “Nhảy”. Và vài giây tiếp theo cậu bé nói: “Nhảy, ếch, nhảy”. Tôi đã cho cậu ấy một cái ăn mừng thật rực rỡ bởi vì đã nói rất xuất sắc, cũng như cười lớn vì người phiên dịch hoàn toàn ngạc nhiên đến nỗi gần như rơi ra khỏi ghế ngồi, quên mất phải phiên dịch, và nhìn chằm chằm Lorenzo như không thể tin nổi. Ai có thể đổ lỗi cho cô ấy chứ, nó là một khoảnh khắc ngoạn mục! May mắn thay tôi biết từ “Nhảy” trong tiếng Ý là như thế nào. Suốt giờ chơi sau đó Lorenzo nói cụm từ “Nhảy, ếch, nhảy” đến 10 lần.

Sau khi hết giờ chơi, người phiên dịch đến chỗ tôi và nói xin lỗi. Cô ấy nói: “Tôi thấy có lỗi, nó chưa bao giờ xảy ra khi tôi yêu cầu cậu bé nói bởi vì tôi đã nói cậu bé không biết nói. Và tôi đã ở cùng cậu bé 5 ngày và cậu ấy hoàn toàn không có một lời. Tôi đã nghĩ nó có nghĩa là cậu bé không bao giờ nói được.”

Khi chúng ta không tin vào điều có thể, chúng ta không cho hoặc tìm ra những cơ hội để trẻ của chúng ta phát triển. Chúng tôi có Lorenzo ở cùng cả tuần. Chúng tôi dành 40 giờ trong phòng chơi với cậu bé. Cậu bé được vây quanh bởi những người tin vào khả năng cậu bé có thể học nói, và bởi vì niềm tin đó, cho cậu rất nhiều cơ hội để làm điều đó. Vào cuối tuần cậu bé đã nói 8 từ khác nhau, 1 cụm từ gồm 3 từ và 2 cụm từ có 2 từ. Cậu bé dùng chúng chính xác với hoàn cảnh, và với một sự nhiệt tình tuyệt vời. Cố lên, Lorenzo!”

Trích nguồn: Chapter 1 “What Is Possible for My Child?”_ sách “The Autism Language Launcher” của Kate C. Wilde.